M
MANGA TRUYỆN
Menu Placeholder - Bạn có thể thêm danh mục, filter...
Đang đọc: Chap 5 / 5

Chap 5. Buổi lễ cuối cùng

100%

Như đã biết trước Mạnh sẽ đến, bác Lương và Khang đã chờ sẵn trong nhà văn thư. Cả ba cùng nói với nhau một lát rồi Mạnh và Khang đi chuẩn bị đồ làm lễ. Nhà văn thư nằm cao hơn các nhà dân khác, gần trên đỉnh của một ngọn đồi. Dân làng đứng xung quanh nhà văn thư chờ Mạnh, rải từ ngoài cổng vào tới chiếc sân nhỏ, một số khác đứng trong nhà họ nhìn ra. Một số người xì xào với nhau hết câu này tới câu nọ rất nhỏ nhưng Mạnh vẫn nghe được vài ba câu:

“Cuối cùng cậu ấy cũng làm lễ.”
“Nếu cậu ta không làm thì ai làm?”
“Chọn ra người khác giờ đâu còn kịp nữa?”
“Cầu mong tai qua nản khỏi, ba năm tới lại bình yên.”

Mạnh mang theo những vật ông nội viết trong cuốn sổ nhỏ: một chiếc chum vỡ, vài sợi lông gà, cuốn sổ cũ, một con dao nhỏ, ít muối và một nắm đất mẹ, nắm đất dưới gốc cây sa mộc già đầu làng. Tới bây giờ, anh vẫn chưa biết nên làm thế nào mới đúng nhất.

Chờ tới trời tối, Khang và vài người khác bưng bê bàn và đặt mâm cỗ gọn gàng giữa bãi đất trống cao gần nhà văn thư. Bác Lương từ từ bước tới gần, xem các đồ đạc Mạnh chuẩn bị rồi hỏi: “Cháu đã nhớ hết thứ tự ông nội ghi lại rồi chứ?” 

“Dạ cháu nhớ rồi chú.” Mạnh nhỏ giọng trả lời. Bác Lương đặt tay lên vai anh vỗ nhẹ vài cái như động viên rồi nói: “Thôi bắt đầu đi.”

Nhìn bàn lễ đã chuẩn bị sẵn sàng, lại nhìn bà con đứng vây xung quanh kín mít bằng ánh mắt đầy mong chờ, Mạnh biết mình không còn có thể quay dầu được nữa. Anh lặng người giây lát.

Bỗng phía sau lưng Mạnh có giọng người đàn ông già cất lên, khẽ như hơi thở:

anh

“Con đã thấy rồi, phải không?”

Mạnh khựng lại, vai anh run lên, không quay dám đầu lại ngay. Giọng nói quá đỗi thân thuộc đến nỗi anh tưởng mình nghe nhầm. Không dám tin vào tai, anh hỏi lại: “Thật sự là ông nội sao? Tại sao… tại sao không chờ cháu?”

“Ông xin lỗi, ông đã cố gắng hết sức.” Giọng ông trầm lại.

“Chuyện… chuyện này là thế nào? Ma Gà có thật ư? Phải làm thật sao ông?” Như nhớ ra chuyện quan trọng, Mạnh hỏi dồn dập.

“Cháu là cháu của ta. Đây là nghĩa cụ của cháu.” Tiếng ông nội từ từ đáp lại.

“Nhưng đây là việc ông chọn, còn cháu đâu có chọn!” Mạnh uất ức trả lời, giọng anh run lên có phần nấc nghẹn. 

Im lặng một lát, Mạnh chầm chậm quay đầu lại. Anh thấy một bóng đen mờ đứng trong làn khói mịt mù không thể nhìn được gì.

“Cháu không chọn tiếng gọi. Nhưng con có quyền chọn lời đáp. Giữ… hay giải. Không ai ép con. Ma cũng không.”

Hoàn hồn, Mạnh cố gắng lắc đầu để quên đi giấc mơ tối qua. Ánh mắt anh kiên định hơn, anh hít một hơi sâu, bước tới trước bàn và châm lửa cho nến sáng. Ngọn lửa nhỏ bập bùng giữa bóng tối, đây được xem là ánh sáng dẫn lối linh hồn trở về nơi chúng thuộc về.

Sau đó anh thắp nhang, hai tay cầm nhang bái lạy chậm rãi rất kính cẩn. Anh lại lấy dao nhỏ cắt đầu ngón tay để nhỏ máu vào bát rượu sạch bằng động tác chậm chạp. Máu chảy… một giọt… hai giọt… ba giọt… rồi anh từ từ cầm bắt rượu máu đưa ra trước mặt, rót thành hình vòng cung xuống đất. Trong sổ ông có viết, giọt máu là biểu tượng cho ba mạng người mà ma Gà muốn lấy, dù đã chết hay chưa chết. Tiếp theo, anh rắc muối thành vòng quanh gò để xua đuổi tà khí, cắt đứt sự vương vấn của âm giới, để thả linh hồn đã chết bị trói buộc có thể siêu thoát. 

Xung quanh, tiếng xì xầm to nhỏ của dân làng vẫn rôm rả như ban sáng. Có người chê Mạnh mạnh đọc không hay,bên kia chẳng nghe thấy, người thì bảo cúi chưa sát đất, chưa thành tâm, có người lại bảo làm lễ mà không nhảy múa thì bên kia có xem không? Nhiều thứ chuyện khác mà Mạnh chẳng thể nào nghe ra được.

oh truyen

Mạnh cầm cuốn sổ của bà lên rồi đọc đi đọc lại những câu đưa tiễn và cầu bình an. Cuối cùng, anh lấy nắm đất mẹ rải đều, chậm rãi phủ lên trên chỗ rượu được rót xuống ban nãy.

Tới đây, bác Lương thở ra một hơi như trút được gánh nặng đè nén trong lòng rồi quay qua nhìn con trai. Khang cũng quay đầu lại nhìn bố, rồi bước tới đốt giấy và vàng mã cùng Mạnh. 

Đang đốt thì bỗng có tiếng xe máy rỗ ga leo dốc núi đi tới, mọi người không ai bảo nhau mà cùng quay đầu lại nhìn. Là hai anh công an mặc đồng mục xanh lục đi xe máy tới. Mọi người chẳng hiểu chuyện gì, nhưng vẫn lùi ra nhường đường 
cho họ. Chiếc xe chạy qua người dân rất chậm, rồi dừng lại bên con đường vào chỗ làm lễ. Hai anh mặc quân phục cảnh sát bước xuống xe, từ từ đi lại trung tâm của nhóm người. Ra là cảnh sát Hoài Nam. Anh phụ trách các vấn đề dân sự của thôn, sớm đã thân thuộc với nhiều bà con. Anh hỏi:

“Chào bà con, cho chúng tôi hỏi trưởng thôn và cô Lê Thị Lan ở đây vậy?”

maihien

Nghe thấy thế, mọi người đồng loạt nhìn về hướng hai người được nêu tên. Trường thôn có đầu tóc hoa râm vui vẻ bước ra, mặc dù đã lớn tuổi nhưng vầng trán cao và ánh mắt sáng linh hoạt, hỏi lại:

“Chào chú Lâm, hôm nay tới không biết có việc gì vậy?” Theo sau trưởng thôn là một người phụ nữ tóc dài đã điểm nhiều sợi bạc được bện ngay ngắn ra sau, mặc một bộ áo hoa xanh lam đậm tuy đã cũ nhưng gọn gàng sạch sẽ.

“Bác Minh, cô Lan, cháu tới thông báo kết quả điều tra của cảnh sát về cái chết của ông Dĩnh và con trai là Văn Nam.

Ông Dĩnh tử vong do đột quỵ tuổi già. Còn theo pháp y, anh Văn Nam tử vong do bị vật cứng đánh vào sau gáy chấn thương sọ não. Đến nay cảnh sát đã bắt giữ được hung thủ, hắn cũng đã khai nhận toàn bộ sự việc với cảnh sát. Tên hắn là Trương Văn Nông, 34 tuổi, nhà ở thôn Đông Quang.

Bên cạnh đó, Trương Văn Nông còn khai nhận có thực hiện một số hành vi giả mạo, sắp đặt các vật chứng giả để nhằm đổ tội cho tâm linh và mong thoát tội nhưng không thành.”

“Cô Lan và anh Trương Duy Mạnh sáng mai 8 giờ sáng cô tới đồn công an xã để làm việc nhé!”

Theo từng câu chữ của cảnh sát Lâm, mọi người bất giác quay đầu ngơ ngác nhìn nhau, mắt mở to không thể tin được. Vài người xua tay, cười cười, tiếng xôn xao nhỏ vang lên. Nhưng nghe thấy giọng nói dõng dạc và nghiêm túc của cảnh sát Lâm đã thu hút mọi người. Không ai bảo nhau mà mọi người đều cùng tiến gần hơn tới xung quanh cảnh sát Lâm, chăm chú lắng nghe. Mạnh cũng bước theo nhóm người.

Trường thôn mặt đầy hoài nghi, nhưng vẫn lịch sự hỏi lại: “Không thể có chuyện này được. Chú Lâm, cháu có thể kể cụ thể cho bà con cùng nghe được không?

Bình luận đoạn văn
« Chap trước
Vị trí quảng cáo

Bình luận

Chưa có bình luận